Tôi đã từng là người phụ nữ truyền thống. Hai vợ chồng lấy nhau từ hai bàn tay trắng, có thể bạn không tin, nhưng xuất phát điểm của tôi sau khi lấy chồng là phản thịt lợn. Tích cóp từng chút một, dành dụm để có vốn liếng, làm đủ mọi công việc. Sau nhiều năm chăm chỉ làm ăn, chồng tôi nhanh nhẹn, tháo vát mở rộng quan hệ rất tốt, anh em ai cũng quý mến. Chẳng mấy chốc đã có của ăn của để. Rồi cũng như nhanh nhạy, chúng tôi bắt đầu khá lên nhờ bất động sản, để xây được cơ ngơi như bây giờ.
Cứ nghĩ cuộc sống trôi qua êm đềm, vợ chồng tôi đón chào cậu con trai ra đời. Gia đình vậy là viên mãn. Con cái đủ nếp, tẻ, vợ chồng quấn quýt, không lúc nào thiếu tiếng cười, chồng tôi cũng hay chia sẻ cho vợ, hai vợ chồng cùng làm, cùng bàn bạc.
Nhưng rồi khi bắt đầu có tiền, như mọi người đàn ông khác, anh ta cũng bắt đầu sinh thói hư tật xấu. Còn tôi, chỉ đơn giản nghĩ rằng mình biết vun vén, chăm lo cho gia đình như vậy thì anh ta sẽ ko bao giờ phụ mình. Cái gì tốt nhất, tôi đều dành cho chồng, cho con. Khi biết chồng chơi bời, tôi cũng nổi cơn ghen, làm ầm ĩ lên. Nhà chồng bảo tôi nên nhín nhịn, đến cả gia đình tôi cũng khuyên tôi nên bỏ qua.
Tôi quên không kể, nơi tôi sống là Hưng Yên, một nơi vẫn còn nhiều cổ hủ. Ở đây vẫn còn tư tưởng phụ nữ phải cam chịu, phải hy sinh, chồng có chơi bời một thời gian, chán lại về, miễn không bỏ vợ con là được.
Tôi bắt đầu đăng ký học phòng the vì nghĩ như thế chồng sẽ về. Rồi nghe người ta xúi là ngày nào cũng bắt chồng “chén”, nó ko còn sức đi với gái nữa. Nhưng ko hề, lúc đó mình chỉ là một món ăn miễn cưỡng phải ăn, anh ta chẳng những ko chán bồ mà lại chuyển qua chán mình hơn. Cái gì ăn cố đều bị ngán.
Tôi tìm đến em Giang, ban đầu với mong muốn là em ấy sẽ giúp tôi đưa chồng quay về. Giang nói là: Nếu chị tìm đến em để đưa chồng chị quay về thì e ko làm được, vì chưa chắc điều đó đã tốt cho chị. E chỉ cố gắng để chị trở thành phiên bản tốt nhất của chị thôi, nhưng chị phải nỗ lực hết sức mình.
Đó là những ngày tháng rất khó khăn, giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình. Cả một cuộc chiến đấu không cân sức, khi hai chị em đơn thương độc mã chống lại dư luận. Thời điểm đó cứ vài ba bữa lại họp gia đình. Chồng tôi đổ lỗi tại tôi thế này, tại tôi thế kia nên gia đình mới đến nông nỗi này. Có lúc tôi đã chùn bước, hỏi Giang: Em ơi, đi như thế này có đúng không em?
Chẳng hiểu sao tôi lại tin em ấy vô cùng, tôi tin con đường mình đi là đúng. Tôi cứ cố từng tí một, tập trung vào mình: giảm cân, chăm sóc da dẻ, tập luyện, học hỏi… Dần dà tôi không còn bận tâm chồng tôi như thế nào nữa. Anh đi hay ở, tôi đều vui vẻ. Công việc của tôi càng lúc càng tốt, càng thuận lợi, may mắn.
Cô bồ của chồng tôi rất trẻ, tôi đã từng cảm thấy lép vế, và tự ti. Mình làm gì có cửa để so đo với ng trẻ như thế? Nhưng mà tôi nghĩ mình có giá trị của riêng mình, tôi ko quan tâm nữa, chỉ tập trung duy nhất vào việc làm mình tốt lên. Cứ mỗi ngày một chút. Tôi nghe ko sót một livestream nào của Giang, em ý cứ bảo tôi làm gì, tôi làm y như vậy, những gì em ấy nói cứ ngấm tự nhiên vào tôi lúc nào không hay.
Vì tôi ở xa, lâu lâu mới gặp em một lần. Có đợt cả năm tôi mới lên Hà Nội, Giang giật mình: Chị ơi, sao chị khác quá, e ko nhận ra. Mọi người ở quê còn khẳng định tôi đập đi làm lại, nhưng thật ra tôi không hề pttm như mọi người tưởng.
Lần gần nhất, chồng tôi muốn lên gặp Giang vì tò mò, ko rõ ai lại làm tôi thay đổi nhiều ntn.
Giờ thì tôi đã tự tin làm chủ cuộc đời mình, chồng tôi có việc gì cũng hỏi ý kiến vợ, cái gì cũng nghe vợ. Tôi cũng ko bao giờ còn thắc mắc ko rõ giờ chồng và bồ thế nào rồi. Tôi chỉ biết giờ tôi cực kỳ hài lòng và mãn nguyện với cuộc sống hiện tại của mình.
Mỗi ngày tỉnh dậy trong căn phòng do tôi tự tay chăm chút, thuê thiết kế (trước có tiền chẳng dám sắm sửa gì) tôi lại thấy hạnh phúc vô cùng.