Lời đầu tiên cho tôi gửi lời xin lỗi tới tất cả bạn đọc vì đăng chế độ ẩn danh, bởi lẽ tôi đang trong quá trình giúp mẹ tôi chữa lành bệnh trầm cảm nên câu chuyện tôi chia sẻ có thể là một cú sốc ám ảnh với mẹ và có thể khó khăn trong việc chữa lành. Tôi tin chắc nếu bạn đọc hết bài viết của tôi bạn sẽ hiểu vì sao tôi làm như vậy nhưng câu chuyện hoàn toàn có thật, tôi hi vọng bài viết của tôi, câu chuyện của tôi có thể truyền đông lực cho ai đó trở nên hạnh phúc hơn.

PHẦN 1 : TÔI ĐÃ TRẦM CẢM NHƯ THẾ NÀO ?
Khi tỉnh dậy có lẽ sau giấc ngủ dài, tôi thấy mình trong bệnh viện, nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt rồi cứ thế nức nở mà tôi không thể ngừng khóc. Bác sĩ nghe thấy tiếng khóc của tôi và tới thăm hỏi, hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, có phải tôi muốn tự tử hay không. Tôi đã vờ như không hiểu họ nói gì, đúng hơn tôi không thể nói nên lời, không thể dừng khóc.
Tôi khóc liên tục suốt một ngày một đêm cho đến khi tôi kiệt sức, mắt không thể mở ra. Lúc tôi có thể bình tĩnh hơn một chút là khi tôi cảm giác được bị tắc tia sữa, đó cũng là lúc tôi nhận ra có một đứa nhỏ gần 6 tháng tuổi đang cần tôi chăm sóc. Tôi điên cuồng vì nhớ con, tôi đòi xuất viện để gặp con.
Bác sĩ yêu cầu tôi phải bình tĩnh, cho tôi dùng thuốc, tìm phiên dịch viên cho tôi vì lúc đó tiếng Pháp của tôi chỉ đủ để giao tiếp cơ bản và lúc không bình tĩnh tôi chẳng muốn nói gì cũng chẳng biết nói gì. Tôi được yêu cầu dùng thuốc điều trị và điều trị tâm lý với bác sĩ tâm lý. Họ đặt lịch hẹn cho tôi khám bác sĩ thời gian đầu là hàng tuần, sau đó thì vài tuần 1 lần và cứ thế tôi đã điều trị trong vòng 6 tháng tại bệnh viện thành phố.
Tôi thương con và thấy có lỗi với con vô cùng, gần 3 tháng tuổi con tôi mới biết bú mẹ nhưng gần 6 tháng tuổi phải cai sữa vì tôi phải điều trị trầm cảm. Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất của đời tôi nhưng cũng là thời điểm để tôi nhận ra điểm dừng của bản thân trong một mối quan hệ cũng là lúc tôi quyết định tự chữa lành bản thân không thể để ba đời trầm cảm, đời trước gây áp lực cho đời sau.

PHẦN 2 : TÔI ĐƯA RA QUYẾT ĐỊNH NHƯ THẾ NÀO ?
Mỗi lần thăm khám cho tôi tại bệnh viện luôn được yêu cầu chồng và con tôi theo cùng để cùng để bác sĩ theo dõi về sức khỏe, tinh thần của tôi và có lẽ là cả việc xác định có hành vi bạo lực gia đình dẫn đến hành vi của tôi hay không hay chỉ là trầm cảm sau sinh. Ban đầu chồng tôi có tới bệnh viện cùng tôi, nhưng mỗi lần nói chuyện với bác sĩ thì luôn đổ lỗi cho tôi, nói tôi đọc mấy sách nuôi dạy con trên mạng rồi làm theo và chỉ trích những phương pháp tôi nuôi dạy, lúc thì đổ lỗi cho tôi không ra ngoài, không vận động, ngủ nhiều, không giao tiếp với ai….nên đầu óc không minh mẫn,… Tôi đã yêu cầu bác sĩ được thăm khám một mình cùng với con vì mỗi lần có chồng tôi chỉ khiến tôi căng thẳng hơn.
Đúng hơn thì lúc đó tôi vẫn bảo vệ người đó, tôi vẫn lo lắng những lời nói của anh ta có thể được bác sĩ kết luận là bạo lực tâm lý và chúng tôi sẽ phải làm việc với cảnh sát. Tôi vẫn suy nghĩ cho người tra tấn tinh thần tôi mỗi ngày, tôi lo lắng điều đó sẽ làm cho con tôi bị tổn thương, tôi lo lắng khi ba của con tôi bị ảnh hưởng công việc, sự nghiệp thì con tôi cũng sẽ bị tổn thương và ảnh hưởng theo, thế là tôi giấu hết tất cả mọi thứ và tự chịu một mình, nhận hết mọi lỗi lầm là do tôi.
Tôi đã đổ lỗi rằng có lẽ do tôi phải nghỉ làm vì đại dịch, có lẽ có con là sự cố ngoài kế hoạch, có lẽ là một mình chăm sóc con không ai giúp đỡ, có lẽ việc sinh và chăm con của tôi cũng không quá thuận lợi, là không có gia đình ở bên nơi đất khách quê người… Có quá nhiều thứ có lẽ nhưng phụ nữ thường yêu và hi sinh hết mình vì gia đình, họ chỉ cần có một chút an ủi, một chút động viên của chồng cũng có thể khiến họ vượt qua hết mọi khó khăn. Nhưng có lẽ, có lẽ,… những lời nói ngụy biện ấy có thể chỉ che dấu được bác sĩ nhưng không thể che dấu được chính bản thân tôi.
Khi ra viện, tôi đã tự đặt rất nhiều câu hỏi và tự trả lời : Mục đích của hôn nhân là gì và tôi có đạt được mục đích đó hay không ? Tôi có đang thực sự hạnh phúc hay không ? Hạnh phúc thực sự là gì ? Chồng tôi có thực sự yêu tôi như tôi nghĩ ? Tôi có còn yêu chồng tôi không ? Nếu ly hôn thì tôi sẽ được gì và mất gì ? Tôi cần phải làm gì sau khi ly hôn, chăm sóc con như thế nào ? Con tôi sẽ được gì và mất gì khi ba mẹ ly hôn ? Tôi cần chuẩn bị gì trước khi ly hôn ? Thời điểm nào mới nên ly hôn và giải pháp tư tưởng cho bố mẹ tôi là gì ?…
Rất nhiều câu hỏi tôi tự viết ra, tự trả lời, tự chấm điểm trên những tiêu chí đó và đưa ra quyết định cho bản thân và chi tiết giải quyết vấn đề. Và tôi đã quyết định ly hôn, chọn làm mẹ đơn thân bắt đầu lại với hai bàn tay trắng ở lại nơi xứ người. Quyết định cuối cùng của tòa án là cuối tháng 7 năm 2024 mặc dù có thể trong mắt một số người tôi cuộc hôn nhân của chúng tôi là hoàn hảo, trai tài, gái sắc lại sống ở Châu Âu,… Tôi không muốn kể chi tiết vì sao dẫn đến ly hôn vì mỗi người một hoàn cảnh, mỗi người một quan điểm, một mục tiêu khác nhau. Quan trọng hơn nó là những yếu tố độc hại mà tôi không bao giờ muốn nhắc lại, đó là phương pháp để tôi chữa lành những tổn thương trong tôi.

PHẦN 3 : TÔI ĐÃ CHỮA LÀNH CHO BẢN THÂN THẾ NÀO ?
Tôi đã từng rất yêu, rồi từng rất hận chồng tôi. Tôi trách mình đã yêu quá nhiều và tự đánh mất bản thân một ngày mà tôi không hay biết. Tôi từng nghĩ mình từ bỏ sự nghiệp, chấp nhận xa gia đình, sống vất vả hơn để đi theo tiếng gọi của tình yêu. Mẹ tôi vẫn thường dạy tôi gái có công chồng không phụ, tôi dồn mọi sức lực, tài chính để chăm lo cho chồng và gia đình nhà chồng. Mẹ tôi nói gia đình chồng khó khăn hơn nên lo bên đó trước, khi nào có điều kiện thì lo cho bố mẹ sau và tôi cũng nghĩ mình nên làm như thế.
Nhưng thực tế đã vả vào mặt tôi một cách đau đớn, những năm lấy nhau chúng tôi có quá nhiều bất đồng, tôi có quá nhiều tổn thương, thấy ngộp thở chính những người thân yêu nhất ngay cả khi không còn chút sức lực vẵn không ngừng bị đổ lỗi, chỉ trích thay vì một chút yêu thương, thấu hiểu.
Sau 6 tháng dùng thuốc của bệnh viện tôi thấy mình bình tĩnh hơn, sức khỏe tốt hơn nhưng những đêm gặp ác mộng thì văn luôn còn đó, cuộc sống của tôi vẫn rất căng thẳng, tôi vẫn đang sống với những oán hận, trách móc, hối hận vì những gì mình đã hi sinh. Vấn đề của tôi mới chỉ được giải quyết phần ngọn còn gốc rễ vẫn còn đó nên tôi vẫn chưa thể thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của chính tôi.
Sau khi đưa ra quyết định sẽ ly hôn tôi đã chuẩn bị cho quyết định đó bao gồm tinh thần, tài chính, sắp xếp lại công việc, lên phương án cho cuộc sống về sau. Làm mẹ đơn thân đã khó, làm mẹ đơn thân nơi xứ người không người thân bên cạnh còn khó hơn. Tôi nghe sách nói hàng ngày vì không có thời gian đọc sách. Mỗi ngày một cuốn sách, tôi nghe những chia sẻ của bác sĩ tâm lý, những quy tắc vận hành của não bộ, những podcast chữa lành và cả sách nuôi dạy con cái, phát triển bản thân, những chủ đề tôi yêu thích.
Lâu dần ngày qua ngày đến bây giờ tôi đã hiểu chính con người tôi, hiểu mong muốn của bản thân, yêu chiều bản thân mình hơn, chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp, buông bỏ quá khứ, tha thứ cho bản thân và cả những người làm mình tổn thương. Tôi không còn thấy mình đã hi sinh quá nhiều như trước đây mà đơn giản đó là những điều tôi nên làm tại thời điểm đó, con người đó, tôi không còn oán hận hay chỉ trích, than thân trách phận. Tôi đã học được cách quên đi những gì không nên nhớ, loại bỏ những mối quan hệ độc lại ra khỏi cuộc sống của mình, sống tích cực, tràn đầy năng lượng. Mọi việc xảy đến với mình đều có lý do và mình sẽ luôn nhận được bài học nào đó giúp chúng ta trưởng thành. Đôi khi có người hỏi tôi rằng tại sao tôi có một mình mà đi làm, chăm con nhỏ, đi học thêm mà vẫn có thể tập thể dục, chơi cùng con và vẫn rất nhiều năng lượng, tôi chỉ cười và đáp đó là sức mạnh của tiềm thức. Tôi tự tin nói rằng tôi chưa bao giờ cảm thấy thực sự hạnh phúc như thời điểm hiện tại.
Là phụ nữ tôi sẽ không bao giờ dừng yêu, nhưng tôi của hiện tại sẽ yêu bản thân mình trước khi yêu ai đó. Với tôi là phụ nữ nâng lên được thì hạ xuống được, yêu được thì bỏ được, luôn làm chủ cảm xúc, kinh tế, trau dồi mỗi ngày và yêu thương bản thân thì hạnh phúc chắc chắn sẽ tự tìm tới bởi hạnh phúc luôn ở trong tâm mỗi chúng ta.
Nếu bạn tin vào giá trị của bản thân, tin tưởng mình xứng đáng được hạnh phúc, không ngừng thay đổi tích cực mỗi ngày chắc chắn bạn là người hạnh phúc.
Như Joseph Murphy đã viết trong cuốn Sức mạnh của tiềm thức rằng : “Những gì bạn tin tưởng sâu sắc sẽ trở thành hiện thực trong cuộc sống của bạn.”

Nơi xa, Ngày 22 tháng 10 năm 2024
Hạnh Phúc