Năm 24 tuổi, mình bước chân vào cuộc sống hôn nhân với bao niềm hy vọng về một cuộc sống hạnh phúc. Và rồi, khi 2 thiên thần nhỏ ra đời, mình lại bước vào ly thân, rồi cuối cùng là ly hôn sau 12 năm chung sống. 12 năm – không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng đọng lại bên trong mình là nỗi hận vì đã đánh mất tuổi thanh xuân vì một người không xứng đáng.
Lúc đó, mình vẫn chưa biết đến chị Giang, vẫn sống và tồn tại theo như bản năng và cảm xúc thông thường. Thế rồi mình gặp anh, người khiến mình mở lòng lại sau nhiều năm chai sạn cảm xúc. Mình đã từng chán nản đàn ông và hôn nhân, nhưng mình lại yêu anh bằng cả tấm chân tình. Cùng lúc đó mình biết đến chị Giang, nhưng bằng sự tích cực, bằng niềm hy vọng với những kiến thức của chị, mình sẽ chạm tay đến hạnh phúc.
Mình cũng tham gia nhiều buổi livestream và khóa học của chị, để hoàn thiện bản thân và tìm kiếm sự kết nối cùng với anh, để không phải lặp lại sai lầm của những năm tháng tuổi trẻ. Và bằng niềm tin mãnh liệt, mình nghĩ chị Giang là một cơ duyên mà mình một lần nữa sẽ gặp được hạnh phúc sau 12 sống trong nước mắt.
Thế rồi một ngày nọ, anh bỗng im lặng với mình, không nói lời chia tay cũng không một lời chờ đợi. Mình hỏi thì anh chỉ nói cuộc sống anh kém may mắn, không muốn gây phiền phức cho những mối quan hệ xung quanh. Mình như phát điên lên, tự hỏi bản thân mình đã làm gì sai, anh đang suy nghĩ gì, vì sao lại đối xử với mình như vậy??? Nhưng rồi mình dần bình tĩnh lại, nghe nhiều hơn các buổi livestream của chị Giang, tự nhủ với bản thân rằng mối quan hệ đã kết thúc, mình cũng không cần tìm hiểu lý do và tự trách hay tự vấn bản thân mình. Cái mình cần làm ở đây là dừng lại, tự ôm ấp chữa lành nỗi đau và tự thương lấy bản thân mình. Còn mọi việc, mọi nhân duyên, đến hay đi đều là chuyện phải xảy ra.
Cho đến hiện tại khi viết bài dự thi này, mình vẫn chưa hết buồn và cân bằng lại cảm xúc. Nhưng chị Giang đã cho mình một niềm tin vững vàng rằng: hạnh phúc vốn là do bản thân ta tự tạo ra, những gì người khác mang đến thì họ cũng có thể mang đi, vì đó không phải những thứ thuộc về ta nên không có gì phải nuối tiếc…