Em năm nay 35 tuổi, từng bước ra khỏi cuộc hôn nhân vào năm 29 tuổi. Từ bé, em đã luôn nỗ lực từ học hành cho đến rèn luyện, để luôn nổi trội, để người ta không chê em là thân con gái. Truyền thống văn hóa gia đình, dù không nói ra, nhưng đâu đó những tư duy ăn sâu vào gia đình, rằng phụ nữ không cần quá giỏi, không cần học nhiều, không cần hơn đàn ông; phụ nữ là nên cam chịu một chút, hy sinh một chút, nhường nhịn một chút, chịu thiệt hơn một chút (nhưng với em, nhiều cái “một chút” đó là quá sức với em). Ngay cả người bà, người mẹ mình, em nhìn thấy họ cứ phải thiệt một chút, an phận một chút, nói chung là nên đi sau, lép vế sẽ hay hơn. Rồi đến khi có gia đình, trải qua cuộc hôn nhân ngắn ngủi, mang theo trong mình những lời dạy của bà, của mẹ, em vẫn thấy mình không hề hạnh phúc. Giai đoạn em chọn ly hôn, em đã một mình, một mình thật sự. Không ai trong gia đình ủng hộ, những nỗi sợ của người thân khi có một đứa con gái bỏ chồng, bị hàng xóm dị nghị, bị người đời dèm pha và dường như đi trái lại những lối mòn xưa nay của dòng tộc. Em hiểu cho tâm trạng của cha mẹ mình, em thương họ, họ không đáng chịu sự xấu hổ đó. Những tư duy, định kiến về ly hôn nó nặng nề thật sự, có thể nói là khủng khiếp. Nhưng em vẫn quyết định lựa chọn con đường đó, đương đầu để vượt qua và tìm cho mình một lối thoát.
Trong đầu em vẫn luôn đau đáu những câu hỏi: Vì sao mình ra nông nổi này? Vì sao mình không được chồng yêu dù giữ gìn cho người đàn ông đó? Vì sao mình không hạnh phúc? 6 năm qua, dường như mọi thứ có thể tìm hiểu, có thể học, có thể đọc, có thể hỏi,…em đều không bỏ qua cơ hội để cho mình một câu trả lời thỏa đáng.
Có lẽ vũ trụ nhìn thấy được mong muốn của em, đã gửi đến cho em những nhân duyên để vô tình hay hữu ý, em đã được những người thầy, cô, những chị truyền cho nguồn cảm hứng đặc biệt, giúp em hiểu mình hơn. Cho đến một ngày, điều làm em như bừng tỉnh, rằng em chưa yêu thương bản thân đúng cách, những tổn thương mà em nhận được nó đã phản ánh phiên bản bên trong em mà thôi và người ta đối xử với em như thế là do em cho phép họ.
Mọi thứ đều có nguyên nhân của nó. Và mọi vấn đề đều có tính hai mặt. Nhận thức được điều này giúp em nhìn nhận lại chính mình, thay đổi tư duy (việc mà không tính bằng ngày, với em đã tính bằng năm), thay đổi thói quen, thay đổi thái độ sống, mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, tích cực hơn. Và em chợt nhận ra, mọi việc đã trải qua, nó đến rất chân thực vốn nó là vậy. Nếu thời gian trở lại, có lẽ em cũng không muốn thay đổi điều gì. Mọi việc bất như ý diễn ra nó chính là kết quả từ tư duy và hành động của bản thân, nếu không có những sự cố đó, có lẽ sẽ không có em hôm nay đầy nội lực, lạc quan, biết yêu thương chính mình để đủ bao dung cho người khác.
Một năm trở lại đây thì vô tình sau khi xem video chị Giang Đinh chia sẻ, em cảm thấy quan điểm và việc xử lý của chị Giang nó phù hợp với em hơn giai đoạn trước. Mọi việc trở nên nhẹ nhàng, những điều bất ngờ như ý đến, cảm xúc bên trong mình tiến bộ hơn từng ngày. Em vô cùng biết ơn điều đó. Điều thay đổi tích cực rõ nét nhất giai đoạn này là em đã bớt và gần như không còn sự phán xét trong mọi việc. Khi việc bất như ý đến, em luôn cho mình không gian và thời gian tĩnh tâm để nói chuyện với cái tôi bên trong và chắc chắn luôn chịu khó nhìn nhận là nguyên nhân nào dẫn đến sự bất an, sự việc chưa ổn đó. Và một điều nữa em ngẫm ra, thực ra người khác dù tò mò hay có ý không tốt ra sao thì họ cũng chẳng quan tâm nhiều đến mình như mình hay sợ, hay nghĩ. Rồi khi sắp lo sợ điều gì, em vẫn tìm cách xuyên qua nó, trong lòng đặt ra câu hỏi, nếu việc mình lo sợ đó đến, điều gì sẽ xảy ra, mình sẽ như thế nào, mình sẽ vượt qua bằng cách nào? Việc đặt câu hỏi và tự trả lời những câu hỏi đó giúp em hiểu sâu sắc vấn đề hơn, hiểu bản thân hơn và thương nó (đứa trẻ bên trong em) hơn rất nhiều.
Có thể sự thay đổi của em nó không là gì trong số hàng ngàn tình huống, hoàn cảnh không vui mà chị em khác gặp phải, thực ra em vẫn còn rất may mắn; nhưng những năm gần đây là giai đoạn em nhận ra bản thân mình có chuyển biến, có thay đổi và có nhiều kết quả tốt hơn, trải nghiệm mọi việc chân thật với cảm xúc của chính mình, không còn bị “gồng”, hằng ngày cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc hơn một chút, hoan hỉ hơn, không còn quá bận tâm suy nghĩ của người xung quanh, cảm nhận mỗi giây phút hiện tại trôi qua ý nghĩa hơn. Thực sự biết ơn vũ trụ!